An ninh lương thực và chỗ nó gặp chính trị quốc tế
Phần lớn khủng hoảng lương thực không phải do thiếu lương thực mà do đứt gãy trong việc đưa lương thực tới nơi cần.
Nhận định đã thành kinh điển trong nghiên cứu về nạn đói là: nạn đói hiện đại hiếm khi xảy ra vì không đủ lương thực trên thế giới. Chúng xảy ra vì lương thực không tới được nơi cần, hoặc người cần không đủ khả năng mua.
Điều này biến an ninh lương thực từ vấn đề nông nghiệp thành vấn đề chính trị và hậu cần.
Ba điểm dễ đứt gãy
Tuyến vận tải. Một phần lớn ngũ cốc thương mại toàn cầu đi qua vài eo biển hẹp. Gián đoạn ở đó tác động tới giá ngay lập tức.
Phân bón. Ít được chú ý hơn ngũ cốc nhưng có thể quan trọng hơn về dài hạn, vì thiếu phân bón năm nay nghĩa là mất mùa năm sau.
Chính sách hạn chế xuất khẩu. Khi giá tăng, các nước xuất khẩu thường hạn chế bán ra để bảo vệ thị trường trong nước. Hành động hợp lý với từng nước nhưng cộng lại làm giá quốc tế tăng thêm.
Vòng lặp tự khuếch đại
Điểm thứ ba tạo ra một vòng lặp khó phá: giá tăng dẫn tới hạn chế xuất khẩu, hạn chế xuất khẩu đẩy giá tăng thêm, giá tăng thêm khiến nhiều nước hạn chế hơn.
Cơ chế quốc tế để phá vòng lặp này tồn tại nhưng yếu, vì không nước nào muốn ràng buộc quyền quyết định trong tình huống khẩn cấp.
Điều đáng theo dõi
Với các nước nhập khẩu ròng, chỉ dấu đáng theo dõi không phải giá hiện tại mà là mức độ tập trung nguồn cung: nhập bao nhiêu phần trăm từ ba nhà cung cấp lớn nhất. Con số càng cao thì rủi ro càng lớn, bất kể giá hiện tại là bao nhiêu.
Nguồn tham khảo
- Food and Agriculture Organization — https://www.fao.org/
- International Food Policy Research Institute — https://www.ifpri.org/
- Crisis Group — https://www.crisisgroup.org/
Bài viết trên đây là bản tổng hợp và phân tích do ban biên tập thực hiện, không phải bản dịch của các bài gốc. Bản quyền các bài gốc thuộc về tác giả và cơ quan báo chí tương ứng.